Trung tâm UNESCO Văn hóa Giáo dục và Đào tạo

Switch to desktop

Xe buýt - Những hành trình cuộc sống - Phạm Thị Quyên

Những thứ con đã học trên ghế nhà trường và sẽ còn học tiếp, con sẽ thấy có điều đúng và không đúng. Rồi con sẽ phải chấp nhận nó và sẽ trưởng thành, là một người đàn ông thực thụ. Con hãy tự bước lên xe buýt và tự cảm nhận những điều bố chia sẻ.

- Bố ơi, con đã đủ tuổi để đi xe máy, bố có thể tặng con một chiếc xe máy không? Là sinh viên, con tham gia nhiều hoạt động bên ngoài và một chiếc xe rất hữu ích để con di chuyển nhanh hơn.

 - Con đã từng đi xe buýt chưa? Con thấy đi xe buýt như thế nào?

- Con đi nhiều rồi bố ạ! Con thấy xe buýt chật chội, bực bội và nhiều khi có nhiều tệ nạn nữa. Các bạn con đều đi xe máy rất nhiều, và con thấy xe máy thật là thuận tiện.

- Bố thì thấy mọi việc trên xe buýt như một cuộc sống thu nhỏ vậy.

     Lúc đầu khi trên xe mới có ít người, ta có thể vô tư chọn ghế ngồi đàng hoàng cho mình, và ai cũng thật là thoải mái. Rồi xe đông dần, người ta chen nhau, xô đẩy có người nọ dẫm vào chân người kia. Khi có một người già đi lên xe, có kẻ ngoảnh mặt đi chỗ khác vờ không thấy, có người chủ động đứng dậy trong không gian chật hẹp kia và nhường lại chiếc ghế. Lại có những kẻ coi xe buýt là cơ hội móc túi, chỉ chờ người ta sơ hở là chộp giật. Thậm chí phần đa số người cùng ngồi trên xe biết nhưng lại không lên tiếng vì sợ bị trả thù, cũng có người lại dũng cảm tóm gọn kẻ ăn cắp rồi bị nó tát cho một cái trời đánh rồi nó bỏ chạy mất trước sự thờ ơ của hàng trăm người đi đường. Nhưng cũng sẽ có người nâng, dìu anh bạn dũng cảm vừa bị ăn tát kia.

    Trên xe có người lao động hôi hám bẩn thỉu bị mọi người ném vào ánh mắt coi thường, có cậu sinh viên chăm chỉ vừa đi vừa đọc sách, có em bé dễ thương líu lo câu hát, có ông nhà giáo vừa đáng kính vừa khiêm nhường. Nghĩa là, có đầy đủ mọi hạng người trong xã hội. Khi cùng bước lên một chuyến xe, họ có chung một cuộc hành trình, có thể chẳng ai trong số họ biết người cạnh mình là ai, hay cả đời có thể chẳng gặp lại họ lần thứ hai nhưng rồi mỗi người đều có một bến đỗ cho mình. Vậy điều quan trọng là gì? Là những cảm nhận mà ta sẽ cho nhau con ạ!

    Con có thấy một em bé ngoan lên xe với những câu hát bi bô: ba thương con vì con giống mẹ… bà ơi bà cháu yêu bà lắm… - Câu hát vô tư và ánh mắt trong trẻo ấy sẽ truyền cho con thấy một sự dễ thương lạ, và con sẽ muốn cười và trêu đùa cùng em bé.

    Khi con nhường ghế cho bà cụ con sẽ thấy ánh mắt dịu hiền và lời cảm ơn. Con sẽ thấy vui vui trong lòng? Cuộc đời con sẽ có thêm những giây phút ý nghĩa tính từ những hành động nhỏ nho như vậy.

    Khi con nhắc nhở cô bé bên cạnh: em hãy cẩn thận điện thoại trong túi kìa. Tức là con đã góp phần ngăn chặn được một cuộc ẩu đả sắp diễn ra và không phải nhìn gương mặt đầy nước mắt của cô bé.

   Khi thấy một hành động tốt được mọi người hưởng ứng con có thầm nhủ lần sao mình sẽ làm tương tự?

   Khi chứng kiến một hành vi xấu xa bị mọi người lên án, ít nhất con sẽ biết mình không nên làm như thế?

   Tất cả đều cần con quan sát, học hỏi rồi con sẽ tự đúc rút và sửa đổi thành điều hay lẽ phải cho mình. Những thứ con đã học trên ghế nhà trường và sẽ còn học tiếp, con sẽ thấy có điều đúng và không đúng. Rồi con sẽ phải chấp nhận nó và sẽ trưởng thành, là một người đàn ông thực thụ. Con hãy tự bước lên xe buýt và tự cảm nhận những điều bố chia sẻ. Khi con quan sát, quan tâm hơn với những sự việc diễn ra xung quanh mình, con sẽ học hỏi và đúc rút , sửa đổi thành điều hay lẽ phải cho mình. Hiện tại, không hẳn là bố không thể mua cho con một chiếc xe máy, nhưng có lẽ hay hơn nếu một ngày con tự mua chiếc xe ấy bằng chính sự nỗ lực, cố gắng của chính mình. Còn bây giờ, Con hãy bước lên xe buýt, thử quan sát và tự cảm nhận những điều bố muốn chia sẻ với con. Thế nhé!

--Bố của con. --

 Phạm Thị Quyên
Hải Hậu - Nam Định