Trung tâm UNESCO Văn hóa Giáo dục và Đào tạo

Switch to desktop

Hành trình của tâm hồn - Bùi Thị Thanh Hằng

Tôi là một sinh viên mới ở quê lên thành phố học tập, vì thế xe bus là phương tiện tối ưu nhất mà tôi lựa chọn-có vẻ mất khá nhiều thời gian di chuyển so với các phương tiện cá nhân nhưng bù lại nó rẻ, an toàn, thân thiện với môi trường và với tôi, nó là cả một hành trình khám phá kì lạ và thú vị.

Mỗi khi lên xe bus tôi thường ngồi chiếc ghế kế bên cửa kính xe, đó là vị trí yêu thích nhất của tôi. Dẫu nắng hắt hay những khi mưa lất phất bay vào, tôi vẫn mở toang cánh cửa kiếng kế bên tôi cho gió lùa vào và để tôi được nhìn rõ hơn những cảnh vật hai bên đường mà chuyến xe đưa tôi đi qua.Đó là lúc tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, dễ chịu lạ lùng. Giữa thành phố đông đúc, bon chen trong nhịp sống luôn từng giờ từng phút đổi thay vùn vụt thế này thì thật hiếm hoi để tìm thấy một cảm giác yên bình đến dễ chịu như thế. Tôi tưởng chừng như mình xa rời hoàn toàn cái cuộc sống vội vã, đông đúc, xô bồ ngoài kia, giữa tiếng ồn ào, tiếng còi xe rít lên inh ỏi, tôi tìm được cho mình một góc riêng của tâm hồn, thanh thản lạ lùng. Tôi nhìn mọi thứ xung quanh với cái nhìn thoải mái, cảm giác như mình đang tách biệt với mọi sự vận động diễn ra xung quanh, bao nhiêu áp lực, bao nhiêu chuyện không vui như vụt biến mất. Có lẽ mỗi chuyến đi trên xe bus cũng là mỗi chuyến hành trình trong tâm hồn tôi. Những lúc ấy, tôi suy nghĩ về cuộc sống, về con người, về tương lai…nhưng chẳng hiểu sao tôi bỗng thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng, lại thấy trong mình tràn đầy năng lượng, đầy tự tin, và dường như sức trẻ, nhiệt huyết trong tôi trỗi dậy một cách kì lạ…

Nếu như người ta đi xe bus là để đến địa điểm mình mong muốn, nhằm một mục đích nhất định, tôi không phủ nhận tôi không nằm trong số đó, nhưng điều thú vị nhất đối với tôi là những chuyến xe bus mà chính tôi cũng không biết tôi định đi đâu, làm gì… Thật thoải mái khi trước mắt không có gì để bận tâm, để lo lắng và vội vã. Đơn giản là trên chuyến xe ấy, tôi đứng ngoài mọi lo toan, mưu cầu cuộc sống, những lo lắng về cơm áo gạo tiền…để thấy cuộc đời vẫn thật đẹp,để tìm thấy cảm giác yên bình sau bao bon chen, khó khăn trong cuộc sống và học tập, để tôi tìm lại mình- là tôi trong một con người sống đúng nghĩa và tích cực.

Tôi thích nhất là ngắm nhìn Sài Gòn về đêm, thật đẹp. Tôi không biết mình có phải là người có tâm hồn lãng mạn hay không, nhưng hình ảnh Sài Gòn khi màn đêm buông xuống gợi cho tôi nhiều suy nghĩ, nhiều khi là những ý tưởng quái lạ, những câu hỏi vu vơ mà chính tôi cũng không tìm được lời giải đáp. Một tháng đôi lần, tôi thường có những chuyến hành trình trên xe bus về đêm như thế. Chiếc xe đưa tôi qua nhiều con đường, nhiều ngõ ngách của thành phố giữa ánh đèn sáng trưng, hào nhoáng và rực rỡ. Ở quê tôi có được ánh điện đèn đường là may mắn lắm rồi, mà cách cả trăm mét mới có một bóng, đoạn đường nào dân cư thưa quá thì tối om, chả thấy tia sáng nào, lắm bữa đi học thêm về khuya một mình sợ chết đi được. Mà cái sợ đó trái ngược gần như hoàn toàn với nỗi sợ và lo lắng của tôi ở thành phố này. Cái tôi sợ nhất ở quê tôi khi đêm đến là…ma. Nghĩ cũng thật trẻ con khi một sinh viên đại học mà còn ngu ngơ tin chuyện ma quỷ, lại còn sợ ma nữa chứ, nhưng nói sao đi nữa thì đó cũng thuộc về tư tưởng, tâm linh rồi, dù chẳng tin là có ma nhưng tôi vẫn…sợ. Còn ở thành phố này, tôi sợ hãi và cảm thấy lo lắng cho những số phận mà tôi nhìn thấy trên những đoạn đường mờ ảo mà chuyến xe bus tuyến số 19 đưa tôi đi qua.Quận 1 nổi tiếng là một quận giàu có, phát triển nhất thành phố, thế mà có những góc đường mà khi đi qua tôi đã không khỏi xót xa. Đó là đoạn đường không có quá nhiều ánh đèn rực rỡ,  xe cộ vẫn ồ ạt,  tấp nập đi trên đường,vẫn cái ồn ào vốn có của phố thị và hai bên vỉa hè là những con người, những số phận đang vật vã.Tôi chẳng hiểu rõ cảm giác của tôi là gì nữa.Tôi thấy một anh trai trẻ ôm một người đàn bà tóc bạc lưng còng co ro trong cái giá lạnh của màn đêm. Tôi đoán đó là hai mẹ con. Rồi cảnh hai ông bà già dắt díu nhau trong bóng tối mờ ảo, một bà cụ tội nghiệp nằm gối đầu trên đùi cậu bé chắc tầm 5-6 tuổi…Họ đều có điểm chung đó là dảng vệ kiệt quệ và khắc khổ. Những hình ảnh đó khiến tôi ngỡ ngàng nhưng đầu óc tôi rỗng tuếch, không suy nghĩ mà chính xác hơn là tôi không biết phải nghĩ gì. Những con người, những số phận…Cứ mỗi chuyến xe bus lại cho tôi những chiêm nghiệm và tôi thấy rằng: Đây là cuộc sống.

Tôi tin rằng, nếu bạn quan sát và cảm nhận, bạn sẽ có cảm giác giồng như tôi. Có lẽ bởi thế, đối với tôi, xe bus không chỉ là phương tiện đi lại tiện lợi, rẻ, an toàn mà còn là nhũng chuyến hành trình thú vị, mang lại cho tôi nhiều suy nghĩ, trải nghiệm về cuộc sống và con người. Bạn cũng thử dành thời gian như tôi xem sao nhé. Thay vì ngồi một chỗ cố gắng tìm cách giải quyết mọi thứ, hãy thử lên xe và có một chuyến hành trình cho riêng mình, biết đâu bạn sẽ nhận ra nhiều thứ hay ho hơn theo cách của bạn.

Tôi nghĩ rằng không có nhiều người đi xe bus vì lý do giống như tôi đâu nhỉ? Nhưng tôi có ý này, nếu bạn đã lựa chọn xe bus là phương tiện đi lại hàng ngày thì bạn là người rất thông minh, và theo cách của tôi, chặng xe từ nơi bạn vừa học tập, làm việc…trở về sẽ là thời gian để bạn và tôi cùng nhìn nhận, thấu hiểu cái gọi là cuộc sống. Bạn thử xem. Còn với những ai coi xe bus là phương tiện di chuyển chậm chạp, tốn kém thời gian thì tôi có ý này, sao bạn không đi sớm hơn một chút, thay vì đi xe riêng, bạn chọn một phương tiện công cộng như xe bus, không những rẻ, an toàn hơn mà còn mang lại cho bạn những trải nghiệm thú vị như tôi vừa chia sẻ chẳng hạn. Cứ cho rằng ngày nào bạn cũng đi qua con đường ấy, trên tuyến xe bus đó, ngồi ngay vị trí đó nhưng có chắc rằng mọi thứ diễn ra quanh bạn hôm qua và hôm nay là giống hệt nhau không? Tôi nghĩ là không, mà nếu có thì xác suất chắc cũng một phần tỉ tỉ cơ đấy. Ý tôi là, nếu bạn cho rằng đi xe bus là tốn kém thời gian thì chúng ta hãy lập một bảng so sánh về những lợi ích va hạn chế của phương tiện này xem sao nhé. Hiển nhiên bạn sẽ thấy có một bên hơn hẳn bên còn lại ít nhất hai, ba cái gạch đầu hàng lận đấy. Nếu bạn cố gắng tìm một lý do nào đó để cho rằng không nên đi xe bus thì tôi cho rằng, chỉ có hai lý do xứng đáng: Một là, không có tuyến xe bus nào đến nơi bạn muốn. Hai là, bạn có công việc đột xuất. Hay nói đúng hơn, ưu tiện sử dụng xe bus là phương tiện đi lại là một lựa chọn thông minh. Nếu bạn chưa từng đi xe bus thì hãy thử để tự tìm cho mình lời nhận xét về phương tiện này.Nếu bạn đã từng đi một lần, hai lần… và thất vọng vì những lý do như: lâu thế, chật thế, nóng thế… thì hãy nghĩ vì một mục đích cao cả hơn: chúng ta đang chung tay góp sức bảo vệ môi trường và xe bus là phương tiện công cộng thân thiện với môi trường nhất. Và còn muôn vàn những suy nghĩ không mấy thiện cảm trước giờ của bạn về xe bus, sao bạn không góp ý, phản hồi để phương tiện này cải thiện hơn, như thế chẳng phải là sẽ hài lòng cả đôi bên sao?

Tôi hi vọng những trải nghiệm và chia sẻ của tôi về việc đi xe bus sẽ phần nào khiến bạn đắn đo:  “XE BUS- TẠI SAO KHÔNG?”.

Bùi Thị Thanh Hằng
Thủ Đức- TP. Hồ Chí Minh