Trung tâm UNESCO Văn hóa Giáo dục và Đào tạo

Switch to desktop

Ấm tình - Lê Nguyễn Ngọc Hải

 

9.png (570×428)

Xe vẫn chạy...
Xe vẫn bon bon trên con đường ấy...
Tôi vẫn ngồi vị trí ấy. Hàng ghế cuối xe. Hàng ghế đủ cao để tôi quan sát mọi người. Hàng ghế đủ yên tĩnh dể tôi đánh một giấc ngon lành...

“Bác ơi vào chỗ này nè bác!”
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên...
Tôi cố mở to mắt....
Một cô gái tròn trịa nhường ghế cho cụ già...
Một hành động đơn giản của bao bạn trẻ khi thấy người già.
Nhưng thật lạ, tôi...
Một cảm giác khó tả dâng trào trong lồng ngực. Tim tôi đang loạn nhịp.
“Cô gái ấy tên gì nhỉ?”...

“Chào bạn! Bạn tên gì vậy?”  –  Giọng nói nhỏ nhẹ ấy lại vang lên. Cô gái ấy đang ngồi bên cạnh tôi. Giọng nói ấy đã kéo tôi ra khỏi những suy nghĩ vu vơ nhưng lại càng làm tim tôi loạn nhịp... 
Xe buýt cứ chạy, những câu chuyện phiếm, những tiếng cười khe khẽ nơi hàng ghế cuối chốc chốc lại vang lên...
Đến trạm, cô gái nhẹ nhàng bước xuống. Tôi vẫn không thể rời mắt khỏi người con gái ấy. Tim tôi đang loạn nhịp vì cô. Tâm trí tôi giờ đây đã lấp đầy hình bóng của người con gái ấy... 

“Trạm kế ghé!” – tôi vội vàng nhày xuống. Chạy thật nhanh đến trạm vừa rồi. Tôi đã trễ... Tôi chưa kịp xin số điện thoại... Tôi chỉ nhớ cái tên đáng yêu ấy.. Chỉ nhớ khuôn mặt tròn trịa ấy.. Chỉ nhớ giọng nói nhỏ nhẹ ấy...
Tôi muốn gặp em!

waiting.jpg (536×347)

Vẫn trạm đó...
Vẫn chuyến xe buýt đó...
Tôi đang đứng chờ, chờ một người con gái đã khiến tôi “yêu”. Chờ để gặp ánh mắt ấy. Chờ để được nghe giọng nói nhỏ nhẹ ấy. Và quan trọng hơn hết tôi muốn gặp em....

Tôi vẫn chờ tại trạm xe buýt ấy...
Tôi vẫn đi xe buýt ấy hằng ngày...
Chỉ khác một điều tôi không còn gặp em nữa...

Hôm nay tôi lại đi trên xe buýt ấy. Nhưng lần này tôi không chờ em nữa. Tôi không mong nhận được cảm giác hạnh phúc khi gặp em. Tôi cám ơn em – người con gái không phải cho tôi biết thế nào là cảm giác khi “yêu”. Tôi cám ơn em vì em đã cho tôi nhiều thứ từ lần gặp mặt đầu tiên và cũng là cuối cùng ấy. Em biết không trong khi chờ đợi em, anh đã thấy:

Một cậu bé co ro dưới chân cầu khi Sài Gòn bất chợt mưa trái mùa...
Một người đàn bà lưng còng, da ngâm đen vì sương gió với chiếc nón lá trên tay...|
Một người đàn ông tật nguyền đang cố di chuyển trên chiếc xe lăn giữa Sài Gòn nắng cháy với tập vé số trên tay...

Và em biết anh còn thấy gì không?
Những cô cậu học trò đang đốt cháy tiền mồ hôi và nước mắt của cha mẹ bởi những trò chơi online. Em có biết bên ngoài phòng Net mát lạnh đó là nhũng ánh mắt của bao đứa trẻ mồ côi thèm thuồng. Chúng thèm được đi học. Chúng thèm được ba mẹ quan tâm. Và hơn cả chúng cần số tiền mà lũ con nhà giàu ấy phung phí để mua ổ bánh mì...
Anh còn thấy những cô cậu học trò la cà bên những quán ăn, bên những chiếc xe đắt giá đã được “độ” lên. Chúng “lướt” trên xa lộ. Chúng ném đồ ăn thừa và nilon khắp vỉa hè. Đáng buồn hơn chúng “ném” cả những lời khinh bỉ với những người đáng tuổi cha chú của chúng. Đó là những cô chú công nhân vệ sinh đang hằng ngày giữ thành phố sạch đẹp. Đó là những người nghèo khổ đang kiếm từng miếng cơm manh áo...

Và em biết không, giờ đây trên chiếc xe buýt ấy, anh đang mặc trên mình chiếc áo Công tác Xã hội. Anh đang trên đường đem đến hạnh phúc cho nhiều người như em đã đem đến hạnh phúc cho anh. 
Anh nhận ra rằng những chuyến xe buýt công cộng không chỉ kết nối anh và em. Mà còn kết nối biết bao con người nghèo khổ không có phương tiện đi lại. Những chiếc xe buýt ấy không đơn thuần chỉ là phương tiên di chuyển hành khách mà còn mang đến yêu thương từ cộng đồng đến cộng đồng. Những chiếc xe buýt ấy đã in lại biết bao dấu chân của tuổi trẻ tình nguyện. Những chiếc xe buýt ấy đã mang đi biết bao yêu thương từ tuổi trẻ đến những con người bất hạnh... 
Em có biết rằng nếu mọi người đều di chuyển bằng xe buýt công cộng thì sẽ giảm biết bao lượng khí thải nhà kính không? Em có biết rằng khi đó số tiền tiết kiệm được từ việc mua xe cá nhân, xăng dầu, khăn tay, khẩu trang và những thứ lặt vặt khác (để có thể di chuyển bằng xe cá nhân ra đường) có thể giúp đỡ biết bao bệnh nhi tim mạch, giảm biết bao nhiêu hộ nghèo và góp phần nâng cao chất lượng cuộc sống của biết bao người không?
Đi xe buýt không đơn thuần giảm tác động của biến đổi khi hậu mà còn góp phần trong việc giúp xã hội ta tốt đẹp hơn. Hãy cùng nhau đi xe buýt để biết bao bệnh nhi tim mạch được vui cười đón nắng mới, để trẻ em mồ côi được cắp sách đến trường và biết bao người già neo đơn được chăm sóc... 

Hãy nắm lấy tay chúng tôi – những bạn trẻ nhiệt huyết, những người công nhân cần lao, những doanh nhân thành đạt và mọi người trên Trái Đất này – Hãy di chuyển hằng ngày bằng xe buýt công cộng bạn nhé!

 Lê Nguyễn Ngọc Hải
Bình Tân, Tp.HCM